
Chúng ta đều là khách qua đường
Thăm bến Nhà Rồng

Thăm Bến Nhà Rồng - Thái Bảo
Hò ơ... Ai về Thủ thiêm ai qua Bến Nghé.
Ai xuôi ai ngược nhớ ghé bến Nhà Rồng.
Chiều về khói tỏa trên sông,
Lẳng nghe câu hát ơ hò... Hơ hờ hơ...
Lẳng nghe câu hát ơ... chạnh lòng nước non ...

Tôi đến bên nhà Rồng một chiều xuân nắng tỏa
Qua hàng dừa tóc xõa nhìn sông nước xôn xao
Tiếng còi tầm ôi da diết làm sao.
Tưởng con tàu rời xa bến năm nào.

Bến nhà Rồng xa xưa vẫn còn đây
Với chiếc cầu tàu nhưng nay
Bác ở đâu Bùi ngùi xót xa về những ngày qua
Lúc cập thuyền ai đã tiễn Người đi...
Hay chỉ một mình Bác khăn gói biệt ly,
Bến nhà Rồng xin ghi tạc dạ chẳng quên
Vì nước quên mình Người dâng cả cuộc đời

Nghe sóng vỗ rì rào mà trào dâng nước mắt
Nhớ lời Người ước hẹn ngày thống nhất vô thăm
Bến nhà Rồng ôi trăm nhớ ngàn mong
Mãi trông chờ mà chưa thấy Bác về.
Sóng Sài Gòn đang vỗ nhịp bài ca
Ghi nhớ đời đời công ơn Bác dành cho
Dù còn khó khăn, còn dư niềm tin
Tiếc rằng Người không có dịp vào Nam ,
Để ngày ngày con chờ Bác về thăm.

Phố Sài Gòn khi xuân đẹp nắng tươi,
Thăm bến nhà Rồng lòng tôi bỗng lệ rơi

Phạm Ngọc Thiêm @ 21:35 21/09/2011
Số lượt xem: 376
- Tài chiêu hiền đãi sĩ của Bác Hồ (19/09/11)
- Bác Hồ với sự nghiệp trồng người (04/09/11)
- Tấm lòng của Bác Hồ với Thủ đô Hà Nội (15/08/11)
- Từ buổi Bác Hồ về tát nước (Đồng Quai Chảo ThanhOai) (15/08/11)
- Nhà máy “có khỉ già lắm” ? (15/08/11)






Các ý kiến mới nhất