
Chúng ta đều là khách qua đường
Thơ tình dân toán
Chết vì nhìn trai đẹp
Chết vì “Gái” là cái chết rất thoải mái.
Chết vì “Trai” là cái chết rất lai rai và công khai.
Chết vì “Tình” là cái chết bất thình lình.
Chết vì “Lười” là cái chết rất buồn cười.
Chết vì “Học” là cái chết rất vàng ngọc.
Chết vì “Sầu” là cái chết rất ngầu.
Chết vì “Ghen” là cái chết rất nhỏ nhen.
Chết vì “Chơi” là cái chết rất thảnh thơi.
Chết vì “Bệnh” là cái chết rất bạc mệnh.
Chết vì “Hận” là cái chết rất...
DÂU THỜI ĐẠI
Sách đã cũ
ĐÀN BÀ
Đờn bà thật giống con gà !
Chỉ ăn với đẻ, càng già càng đông.
Đờn bà thật giống con công !
Mắt xanh, mỏ đỏ, xòe lông cả ngày.
Đờn bà thật giống con cày !
Nhe nanh, múa vuốt, dọa mày yếu tim.
Đờn bà thật giống con chim !
Nay đây, mai đó, biết tìm ở đâu ?
Đờn bà thật giống con trâu !
Nhai rồi, nhai lại, ít câu lắm lời.
Đờn bà thật giống con dơi !
Không trông bằng mắt, nhìn đời bằng...
VỢ ...
Vợ là hơi ấm bếp lò
Vợ là nhường nhịn so đo làm gì
Vợ là giám khảo trường thi
Mỗi khi về muộn, mỗi khi xa nhà
Vợ là trưởng ban giải hoà
Giữa hai thái cực cha và các con
Vợ là cơm ngọt canh ngon
Vợ là mái ấm khi còn hàn vi
Vợ là sóng gió bất kỳ
Khi dữ như cọp, khi thì như nai
Vợ là hơi ấm ban mai
Vợ là nửa mảnh thứ hai phải tìm
Vợ là máu chảy về tim...
Vợ ta , vợ người
Trăm năm trong cõi người ta
Chồng hay so sánh… vợ ta, vợ người.
Vợ ta nhiều nói, ít… cười
Vợ người ít nói, cười tươi suốt ngày.
Vợ ta giống chiếc… cối xay
Vợ người yểu điệu, mảnh mai, dịu dàng!
Vợ ta nhìn muốn… xâm xoàng
Vợ người nhìn muốn… mò sang “bợ” về!
Vợ ta nhìn hết muốn… mê
Vợ người nhìn thấy đã phê, đã… thèm!
Vợ ta nhãn mác lem nhem
Vợ người mẫu mã giống em… chân dài!
Vợ ta nhan sắc tàn phai
...
Vợ Ta
Vợ ta hay hét hay la,
Nhưng khi vui vẻ tỏ ra rất hiền!
Vợ ta... két sắt giữ tiền,
Rà trúng mã số cửa liền bật ra!
Vợ ta là một bông hoa,
Nâng niu ngắm nghía, hít hà thích ghê!
Vợ ta là tách cà phê,
Nhâm nhi mỗi sáng sướng mê đời này!
Vợ ta là bản nhạc hay,
Để ta ngây ngất đắm say, mơ màng!
Vợ ta là một ngân hàng,
Lương tiền chuyển hết để nàng giữ cho!
Vợ ta là cái nhà... kho,
...
Thơ vui " Vợ và Bồ"
Bồ là phở nóng tuyệt vời
Vợ là cơm nguội đáy nồi hẩm hiu.
Bồ là nơi tỏ lời yêu
Vợ là nơi trút bao nhiêu bực mình.
Bồ là rượu ngọt trong bình
Vợ là nước ở ao đình nhạt pheo.
Nhìn bồ đôi mắt trong veo
Trông vợ đôi mắt trong veo gườm gườm.
Bồ tiêu thì chẳng tiếc tiền
Vợ tiêu một cắc thì liền kêu hoang
Bồ giỗi thì phải xuống thang
Vợ giận bị mắng, bị phang thêm liền
Một khi túi hãy còn tiền
...
Nhất vợ, nhì trời !






Các ý kiến mới nhất